Chương 1: Mộc Hồn Bị Phong Ấn
Trên đại lục Thần Võ, vạn vật đều có linh, sinh linh có hồn, võ đạo truyền thừa từ cội nguồn của Võ Hồn.
Người không có Võ Hồn, chính là phế thể, cả đời chỉ đáng làm nô dịch.
Cuối xuân, đầu mùa hạ. Trời đổ mưa phùn lất phất như khói như sương, len qua từng kẽ lá rừng rậm. Bên sườn dãy núi Vân Mục, có một ngôi thôn nhỏ, tên Thanh Mộc Thôn. Nơi đây không ai tu luyện, cuộc sống an bình như một dòng nước chảy chậm.
Trong một căn nhà gỗ đơn sơ, tiếng rìu đẽo vang lên nhịp nhàng, gọn gàng. Một thiếu niên áo vải thô, dáng người gầy nhưng đôi mắt sáng tinh khôi, đang xếp từng tấm ván gỗ. Hắn tên Vệ Nam, năm nay mười lăm tuổi, là kẻ duy nhất cả thôn không thể thức tỉnh Võ Hồn.
"Không có Võ Hồn, cả đời chỉ có thể làm thợ mộc."
Lời châm chọc người ta thường nói, theo gió lùa vào tai hắn bao năm qua. Vệ Nam không phản bác. Hắn không mạnh miệng, chỉ im lặng dùng đôi tay bền bỉ mà mưu sinh.
Bỗng bên ngoài vang tiếng gọi:
— "Vệ Nam! Ra đây xem này, hôm nay là ngày Vân Môn tuyển đệ tử đó!"
Là Lạc Vân Thanh, thiếu nữ hàng xóm, xinh đẹp như băng tuyết đầu đông. Nàng đã thức tỉnh Băng Tâm Võ Hồn, được coi là thiên tài hiếm gặp trăm năm của thôn.
Vệ Nam đặt búa xuống, phủi vụn gỗ trên tay, bước ra. Dưới mái hiên, mưa long lanh tựa châu ngọc. Ở giữa thôn, mọi người đang tụ họp, nhìn lên bầu trời. Từ xa, một con diều hạc bằng linh khí đang hạ xuống, mang theo lăng kính chiêu sinh của đại tông môn Vân Môn.
Tất cả thiếu niên trong thôn xếp hàng. Người người bàn tán hồ hởi, tràn đầy hy vọng đổi đời.
— "Ai cũng có hy vọng, trừ… hắn."
— "Không có Võ Hồn mà đòi mơ?"
Những lời thì thầm lạnh lẽo hơn cả cơn mưa. Lạc Vân Thanh nhíu mày, khẽ nói:
— "Không cần để ý bọn họ."
Vệ Nam cười nhẹ:
— "Ta không để trong lòng."
Nhưng có ai biết trong trái tim chàng thiếu niên kia, có một ngọn lửa chưa từng tắt?
Khi đến lượt Vệ Nam, lăng kính linh hồn tỏa sáng mờ nhạt. Tất cả trầm mặc.
Linh quang nhạt đến mức… như không tồn tại.
Quan sứ Vân Môn kết luận ngay:
— "Phế hồn. Không thể tu luyện."
Dứt lời, ấn ký linh quang biến mất. Bên tai Vệ Nam chỉ còn tiếng mưa rơi, như đang cười nhạo.
Đột nhiên!
Một tia sáng xanh nhạt vụt khỏi cơ thể hắn.
“Ầm—!”
Mọi người cứng đờ. Ngay cả quan sứ cũng biến sắc.
Một mầm cây nhỏ xuất hiện trên vai Vệ Nam, mờ ảo như sương, yếu ớt như sắp tàn. Nhưng ai cũng biết… đó là Võ Hồn!
Quan sứ cau mày lạnh lùng:
— "Võ Hồn cấp đầu! Mộc hệ rác rưởi nhất, chỉ có thể chữa thương cấp thấp. Không đáng để thu."
Mọi người nhìn nhau, rồi bật cười chế giễu:
— "Còn tệ hơn không có!"
— "Mộc Hồn? Cứ làm thợ mộc suốt đời đi!"
Võ Hồn đã xuất hiện… nhưng hắn vẫn là phế vật trong mắt thiên hạ.
Tối hôm đó, Vệ Nam ngồi một mình trong xưởng gỗ. Ngọn đèn dầu lay động. Mầm cây trong linh hồn hắn yếu ớt run rẩy, như đang gọi Vệ Nam.
Hắn nhắm mắt, chạm vào nó.
Đúng vào khoảnh khắc ấy—
ẦM!
Một giọng nói như đến từ thời viễn cổ vang lên trong tâm trí:
"Ngươi là kẻ cuối cùng… của Thế Giới Mộc Hồn."
Mảnh vỏ bọc vô hình nứt ra, như xiềng xích bị đập tan.
Mầm cây nhỏ kia đột nhiên mọc rễ, tỏa ra một luồng khí tức mạnh mẽ vô hạn, không giống bất kỳ võ hồn nào từng xuất hiện.
Vệ Nam mở mắt, thầm thì:
— "Ta… không phải phế vật."
Ngoài cửa, mưa vẫn rơi, nhưng chẳng còn ai nghe tiếng nhạo cười nữa. Chỉ có một thế giới đang thức tỉnh trong linh hồn chàng thiếu niên…
Vận mệnh thay đổi từ khoảnh khắc đó.
Võ Đạo của hắn, chính là… Sinh Mệnh!
Bình luận ()